Khi xuân chạm ngõ phố phường, Trường Sa trở về trong ký ức bằng nhịp sống lặng thầm, bền bỉ của những người ngày đêm giữ gìn biển trời thiêng liêng yêu Tổ quốc.
Mega Story
Tết này, nhớ Trường Sa
Hương Sơn - Dương Linh•{Ngày xuất bản}
Khi xuân chạm ngõ phố phường, Trường Sa trở về trong ký ức bằng nhịp sống lặng thầm, bền bỉ của những người ngày đêm giữ gìn biển trời thiêng liêng yêu Tổ quốc.
Giữa nhịp xuân đang dần đầy lên trong từng góc phố, khi hoa đào hé nụ, khi bếp lửa mỗi gia đình bắt đầu ấm lại bằng mùi bánh chưng xanh, Trường Sa bỗng trở về trong ký ức - không ồn ào, không sắc màu lễ hội, mà lặng lẽ và bền bỉ như chính nhịp sống nơi đầu sóng.
Ở đó, mùa xuân không được đếm bằng ngày tháng, mà bằng những ca trực xuyên gió, những luống rau xanh lên giữa nắng và vị mặn từ biển, những bữa cơm giản dị đủ đầy nghĩa tình. Không có pháo hoa, nhưng có lá cờ Tổ quốc rực rỡ tung bay giữa biển khơi. Không có lời chúc đầu năm rộn ràng, nhưng có ánh mắt lặng thầm của những con người đang gìn giữ từng tấc đảo, tấc biển.
Từ đất liền nhìn ra, Trường Sa có thể xa. Nhưng trong khoảnh khắc giao mùa của Tết, nơi ấy lại gần đến lạ - gần trong suy nghĩ, trong lòng biết ơn và trong ý thức rằng: mùa xuân bình yên hôm nay được vun đắp từ những hy sinh âm thầm ngoài khơi xa.
Tết đang về trên những con phố của đất liền. Hoa đào nở đỏ trong gió lạnh cuối năm, mâm cỗ dần đầy lên trong mỗi gia đình, và khoảnh khắc giao thừa được chờ đợi bằng những ánh nhìn háo hức. Giữa không khí rộn ràng ấy, trong ký ức tôi lại hiện lên một mùa xuân khác - Trường Sa, tháng Năm, với nắng gắt, gió mặn và những con sóng vỗ vào bờ đá san hô.
Hải trình đặc biệt ấy đưa đoàn 100 nhà báo ra thăm quần đảo Trường Sa nhân kỷ niệm 100 năm Ngày Báo chí Cách mạng Việt Nam. Không có đào, mai hay bánh chưng, nhưng ở đó có nụ cười hiền hậu của những người lính, có những bàn tay cần mẫn vun xới luống rau, chăm sóc đàn gia cầm giữa nắng gió mặn mòi. Mỗi cử chỉ, mỗi ánh mắt đều chất chứa sự hy sinh thầm lặng - để mùa xuân nơi đất liền được trọn vẹn và bình yên.
Tàu KN-290 đưa đoàn 100 nhà báo ra thăm Trường Sa trong hải trình đặc biệt kỷ niệm 100 năm Ngày Báo chí Cách mạng Việt Nam.(Ảnh: Vietnam+)Mỗi điểm đảo, mỗi nhà giàn là một “cột mốc sống” giữa biển khơi, được gìn giữ bằng kỷ luật và lòng yêu nước thầm lặng. (Ảnh: Hương Sơn/Vietnam+)Những phần quà từ đất liền gửi tới đảo xa, mang theo tình cảm và sự tri ân của hậu phương. (Ảnh: Hương Sơn/Vietnam+)Nhà giàn - “pháo đài thép” giữa trùng khơi, nơi cán bộ, chiến sĩ ngày đêm bám trụ để giữ vững chủ quyền biển đảo. (Ảnh: Hương Sơn/Vietnam+)Các nhà báo TTXVN chụp ảnh cùng lãnh đạo Hội Nhà báo Việt Nam trong chuyến công tác ra Trường Sa. (Ảnh: Vietnam+) Nhà giàn - “pháo đài thép” vững chãi giữa trùng khơi, nơi cán bộ, chiến sĩ ngày đêm bám trụ để giữ vững chủ quyền biển đảo. (Ảnh: Hương Sơn/Vietnam+)
Trong một khoảnh khắc yên lặng trên mạn tàu, nhìn những hòn đảo nhỏ dần hiện ra giữa biển khơi, tôi hiểu rằng Tết không chỉ là sum vầy. Tết còn là nhịp sống được giữ gìn bền bỉ giữa trùng khơi - nơi những người lính, cán bộ và người dân trên đảo đón mùa xuân bằng lao động, bằng kỷ luật và bằng tình yêu lặng thầm dành cho Tổ quốc.
Nhịp sống bình yên nơi đảo xa
Những luống rau xanh giữa trùng khơi
Đó là một cái Tết khác. Không ồn ào, không pháo hoa, nhưng ấm áp từ những điều rất nhỏ: một bữa cơm chung, một luống rau xanh, một đàn vịt lớn lên giữa gió biển. Và từ Trường Sa, tôi mang về đất liền không chỉ là ký ức của một chuyến đi, mà là hình ảnh của những con người đang lặng lẽ canh giữ biển trời, để mọi mái nhà có thể yên tâm đón xuân.
Tháng Năm, chúng tôi rời đất liền trong ánh nắng chói chang. Con tàu rẽ sóng mang theo những người làm báo, cùng vật tư, quà tặng và niềm háo hức xen lẫn hồi hộp. Biển mở ra một không gian khác - nơi đất liền lùi xa, chỉ còn sóng, gió và những hòn đảo tiền tiêu.
Đặt chân lên đảo, cảm giác đầu tiên là sự giao hòa giữa khắc nghiệt và bình yên. Nắng trải dài trên bãi cát, gió thốc vào mặt, mùi mặn của biển hòa với hương đất và màu xanh của những vườn rau được chăm sóc cẩn thận. Những người lính đón đoàn bằng giọng nói mộc mạc, kể về công việc hằng ngày: trồng rau, chăn nuôi, kiểm tra điện nước, giữ cho đảo đủ đầy và vững vàng.
Trên hành trình ấy, có những khoảnh khắc khiến cả con tàu lặng đi. Lễ tưởng niệm các liệt sĩ hy sinh vì biển đảo diễn ra giản dị trên boong tàu. Một đồng nghiệp trong đoàn vẫn nhớ như in cảm giác rưng rưng khi cầm trên tay con hạc giấy ghi tên liệt sĩ - khoảnh khắc khiến mỗi người hiểu rằng chuyến đi này không chỉ là tác nghiệp, mà là cuộc trở về với ký ức và trách nhiệm.
Không có lễ hội, không pháo hoa, nhưng Trường Sa không hề thiếu sắc màu. Sắc xanh của rau, sắc vàng của nắng trên mạn tàu, sắc đỏ của quốc kỳ giữa gió biển - tất cả hòa thành một bức tranh sinh động về đời sống nơi đầu sóng. Ký ức về Trường Sa vì thế không mang màu của một mùa cụ thể, mà là mùa của lao động, của sự tận tâm và của niềm tin bền bỉ.
Trên từng hòn đảo, điều để lại ấn tượng sâu sắc nhất không phải cảnh quan, mà là con người. Những người lính, cán bộ, y sĩ, giáo viên và công nhân nơi đây không có ngày nghỉ đúng nghĩa, nhưng mỗi ngày đều được lấp đầy bằng trách nhiệm và niềm vui giản dị.
Ở Trường Sa, mỗi con người đều là một chiến sĩ - lặng lẽ nhưng bền bỉ - đang ngày đêm canh giữ biển trời Tổ quốc. Trong hải trình đặc biệt này, được tận mắt chứng kiến nhịp sống ấy khiến tôi càng cảm nhận rõ niềm may mắn và tự hào của nghề báo.
Ở góc đảo khác, một nữ y sĩ kiên nhẫn thăm khám cho cán bộ, chiến sĩ và người dân. Câu chuyện về những ca trực xuyên đêm, về thuốc men được mang ra đảo trong điều kiện sóng gió khiến người nghe lặng đi. Xa hơn một chút là khu chăn nuôi - nơi đàn gà, đàn lợn được chăm sóc cẩn thận, góp phần bảo đảm đời sống thường nhật cho cả đảo.
Không có hoa mai, nhưng có nụ cười sau mỗi bữa cơm chung. Không có pháo hoa, nhưng có niềm tự hào lấp lánh trong ánh mắt của những người đang canh giữ từng tấc biển, tấc đảo. Chính họ - bằng lao động và sự hy sinh thầm lặng - đã giữ cho mùa xuân nơi đầu sóng luôn hiện hữu.
Trở về Hà Nội, mùa xuân đã ngập tràn phố phường. Nhưng Trường Sa vẫn hiện lên rõ nét trong ký ức - từ những gương mặt sạm nắng, những luống rau xanh đến những bữa cơm giản dị trên đảo xa. Một đồng nghiệp gọi đó là “hành lý đặc biệt” - thứ hành lý không đo bằng cân nặng, mà được chở đầy nghĩa tình của cán bộ, chiến sĩ, người dân trên các đảo, nhà giàn và những người đồng hành trên con tàu KN-290.
Giữa không khí sum vầy ngày Tết, tôi chợt nhận ra rằng Tết không chỉ là lễ hội, mà còn là lòng biết ơn và sự kết nối. Khi ngắm cành đào nở trong sân, tôi nghĩ đến những cây rau giữa đảo. Khi nghe tiếng cười trẻ nhỏ, tôi nhớ nụ cười của lính đảo trong giờ lao động. Đất liền và Trường Sa, dẫu cách nhau hàng trăm hải lý, vẫn gặp nhau ở một điểm chung: niềm tin vào cuộc sống và trách nhiệm gìn giữ bình yên cho hôm nay và mai sau.
“
Ký ức về Trường Sa vì thế không chỉ là trải nghiệm của riêng tôi, mà là lời nhắc nhẹ nhàng gửi tới bạn đọc: mùa xuân trọn vẹn được vun đắp từ những hy sinh thầm lặng. Và khi Tết gõ cửa mỗi mái nhà, đâu đó ngoài biển xa, những con người nơi đầu sóng vẫn đang giữ nhịp sống bền bỉ - để mùa xuân của đất nước luôn đầy ắp hy vọng.
Nhà báo Trần Tiến Duẩn - Tổng biên tập Báo Điện tử VietnamPlus
Thực hiện: Hương Sơn - Dương Linh Ảnh: Hương Sơn Thiết kế: Dương Linh